LIỆT HỎA NHƯ CA ( HOÀN)


LINK: LIỆT HỎA NHƯ CA

Cho đến thời điểm này, đây là bộ truyện cổ trang ta thấy hay nhất!!!!

Đánh giá 10/10

PG15

Có lẽ nhiều bạn đã biết đén tác giả   MINH HIỂU KHÊ   qua tác phẩm nổi tiếng : BONG BÓNG MÙA HÈ. Nhưng ta thì chưa đọc qua truyện đó, ko hiểu sao nhưng ta ko có cảm tình với nó lắm. Đến khi đọc   LIỆT HỎA NHƯ CA    , ta mới hiểu được tại sao tác giả này lại nổi tiếng đến thế.

Đọc LIỆT HỎA NHƯ CA, bạn sẽ chìm ngập trong 1 không gian vừa thực vừa ảo, vừa hữu tình vừa vô tình, vừa đau đớn vừa hạnh phúc. Có lẽ bạn thấy ta nói vậy thật kì lạ nhưng mà thật ra chỉ khi đã đọc và cảm nhận bằng tâm hồn thì mới thấy hết được điều kì diệu trong đó.

Ta đã khóc rất nhiều. Truyện có giọng văn nhẹ nhàng nhưng lại lưu lại trong tâm hồn người đọc 1 ấn tượng rất sâu sắc. Không biết bao nhiêu lần ta tự hỏi : cái gì là tình? cái gì là hận thù? cái gì là thật sự? cái gì là giả dối? cái gì là đau? cái gì là hạnh phúc?   Đọc đến dòng cuối cùng của câu truyện ta mới bừng tỉnh. Những điều ấy vốn chỉ là sự cố chấp của con người. Không có tình vốn cũng chẳng thể có hận thù.

Những tình cảm quá đỗi mãnh liệt của những nhân vật trong truyện cuốn ta đi lúc nào không hay. Thế giới ấy quá thật. Thật đến tàn nhẫn.

Tôi tự hỏi vì sao mà 1 ” tiên nhân” như TUYẾT lại có thể hi sinh cho người mình yêu nhiều thế. Vì mấy chục năm ngắn ngủi của kiếp sau mà chấp nhận mấy đến ngàn năm lạnh lẽo, tịch mịch trong băng tuyết vĩnh cửu. Sự xuất hiện của TUYẾT phải chăng là minh chứng cho sức mạnh vô biên của tình yêu, thứ tình yêu ngàn năm cũng không phai mờ, thứ tình yêu có thể hi sinh cho nhau mà không một lời oán hân ?

Rồi 1 LIỆT NHƯ CA vì sao mà yêu tha thiết đến thế. Một người con gái có được tình yêu của nhiều người không hẳn đã hạnh phúc. Nỗi xót xa của cô đâu phải chỉ khi mất đi người mình yêu, nỗi đau ko hề nhắc đến lại cứ âm ỉ chảy trong từng câu từng chữ. Day dứt và ám ảnh.

Đến NGỌC TỰ HÀN– một người mang trong mình dòng máu cao quý của hoàng gia cũng không thể tránh khỏi số phận nghiệt ngã. Sinh ra là 1 kẻ tàn tật nhưng lại không hề yếu đuối, trở thành nhị sư ca của  NHƯ CA và đem lòng yêu tiểu sư muội của mình.  Anh luôn âm thầm âm thầm bảo vệ người mình yêu và cầu chúc cho cô được hạnh phúc. Bi kịch lớn nhất của anh là sự dằn vặt, Đau đớn khi có 1 cơ thể không hoàn chỉnh, không đủ mạnh mẽ để bảo vệ người mình yêu khi gặp nguy cấp. Kết cục của truyện có lẽ với NGỌC TỰ HÀN là đẹp nhất nhưng nỗi đau dành cho anh thực cũng không ít …

CHIẾN PHONG có thể coi là 1 nhân vật phản diện, vì sự cố chấp trong hận thù mà đã gây ra rất nhiều đau đớn cho mọi người, đặc biệt là làm tổn thương đến chính người mình yêu- LIỆT NHƯ CA. Nhưng ai cũng biết CHIẾN PHONG đã phải chịu đau khổ giày vò nhiều như thế nào. Đọc những cảnh anh ra vẻ lạnh lùng mà nhẫn tâm khiến NHƯ CA đau đớn khiến ta thực sự nghẹn ngào. Vì 1 chữ tình, 1 chữ hận mà con người ta thay đổi nhiều quá. Liệu có xứng đáng không?????

Cuối cùng, ÁM DẠ LA– 1 con quỷ, có lẽ thế. Võ công giỏi xuất thần nhập hóa nhưng thủ đoạn tàn ác, nhẫn tâm vô cùng. Tất cả chẳng phải đều vì 1 chữ      ” TÌNH”   hay sao?????  Mọi người đau khổ không có nghĩa ÁM DẠ LA hạnh phúc. Có lẽ kết cục tàn khốc như vậy dành cho nhân vật này cũng là 1 sự giải thoát. Cũng nên buông tay rồi…….

Sau khi đọc truyện này, ta đã thức trắng 1 đêm không ngủ chỉ để nghĩ ngợi về cuộc đời và tình cảm.

Ngay khi ta viết những dòng này thì cảm xúc của đêm hôm ấy cũng sống dậy trong ta. Nghẹn ngào, bứt rứt là những gì có trong tâm trí ta bây giờ.

Mong là sau ta cũng sẽ có nhiều người đọc truyện này và thấy hết được những nỗi buồn nhân thế mà tác giả MINH HIỂU KHÊ đã gửi gắm.

TRÍCH DẪN:

”  Núi Côn Lôn.

Tuyết bay đầy trời.

– Con nhất định muốn làm tiên nhân hay sao?

-Đúng vậy! – Phải trải qua một trăm năm lạnh giá mới có thể khiến băng tuyết hóa thành xương thịt, cho dù con có công lực sâu dày đến đâu, nhưng nỗi đau này chỉ e con khó mà chịu đựng nổi.

– Con có thể!

– Dù cho con có trở thành tiên nhân rồi cũng đâu thể cải được mệnh trời!

-Nhưng con có thể bảo vệ nàng. Từ lúc nàng sinh ra, con quyết sẽ bảo vệ!

-Ôi, đứa trẻ si tình này…

Lão ông râu tóc bạc phơ không khỏi thở dài cảm thán.

– Cô ta rồi sẽ không nhớ con đâu.

Thiếu niên bật cười, ngọt ngào như một đóa hoa lê: – M ột trăm năm lạnh giá còn chưa đáng là gì, dù sao phải rất lâu, rất lâu nữa nàng mới có thể đầu thai. Nàng không nhớ con cũng chẳng sao, chỉ cần mình con nhớ nàng là đủ. Một đời này nàng đã phải nếm trải quá nhiều đau khổ rồi, con không muốn kiếp sau nàng cũng sẽ như vậy. Con muốn trở thành tiên nhân, con muốn nhớ nhung nàng, chờ đợi nàng, để khi nàng sinh ra sẽ được con bảo vệ.

” – Cô ta cũng sẽ không yêu con đâu.

Thiếu niên chán nản cúi đầu:

-Sư phụ, người đừng khuyên con nữa có được không? Con cảm giác rằng… nàng không chừng sẽ còn chút gì đó thương yêu con.

Lão ông lắc đầu thở dài.

-Đứa trẻ ngốc, con không biết để trở thành tiên nhân phải trả giá đắt như thế nào sao?

– Chịu lạnh giá suốt một trăm năm, sư phụ không phải đã bảo thế ư?

– Tiên nhân vốn dĩ bất tử, nỗi tịch mịch của bất tử và sự cô độc con có thể chịu đựng được không?

Thiếu niên nghĩ ngợi một thoáng.

-Nhưng, nếu chịu được sự tịch mịch và cô độc thì có thể trọn đời trọn kiếp chăm sóc cho nàng.

Thiếu niên mỉm cười:

– Con cảm thấy rất xứng đáng!

Trong mắt lão ông phảng phất một nỗi ưu sầu.

– Còn một lời nguyền nữa.

– Lời nguyền ư?

– Thời khắc khi con trở thành tiên nhân, khi thân thể con hóa thành bất tử, sẽ có một lời nguyền giáng xuống người con. – V ỉ sao chứ?

– Con muốn có được thần lực của tiên nhân thì cần phải trả giá ít nhiều. Đạo lý ở đời không phải luôn luôn như thế sao?

– Lời nguyền ấy thế nào?

– Chỉ đến thời khắc trở thành tiên nhân con mới biết được.

Thiếu niên ngẩn người.

Lão ông vỗ vỗ bờ vai y:

– Con hãy suy nghĩ cho kỹ!

Thiếu niên thoáng lo sợ, nếu như lời nguyền kia lại va vấp tới nàng, vậy y trở thành tiên nhân còn có ý nghĩa gì nữa!

-Sư phụ, van xin người nói cho con biết, lời nguyền kia chỉ giáng xuống mình con thôi phải không? Liệu có làm thương tổn đến nàng không?

Thiếu niên khẩn cầu lão ông.

Lão ông nhìn vị đồ nhi yêu mến của mình, rốt cuộc cũng mềm lòng.

– Lời nguyền chỉ tổn thương mình con mà thôi.

Vị thiếu niên mỉm cười:

-Như vậy không sao, việc gì con cũng có thể chịu đựng, chỉ cần không hủy đi gương mặt của con, vì con chính là nam nhân đẹp nhất trên đời này.

Thiếu niên áo trắng đứng trên đỉnh Côn Lôn, dung mạo tuyệt mỹ, long lanh ngời sáng, hệt như những đóa hoa tuyết đương tung bay khắp trời.

Lão ông trút ra một hơi thở dài.

Ông biết vị đồ nhi này là kẻ cố chấp nhất thế gian, một khi đã quyết định điều gì thì không ai có thể lôi kéo y trở về.

Tháng ngày cứ đăng đẵng trôi… Năm đến năm đi, hoa nở hoa tàn. Xuân, hạ, thu, đông, năm qua rồi năm lại…

Sơn động không một bóng người.

Hai chú chim vô tình lạc bầy bay đến, vẫy vẫy đôi cánh nhỏ, mổ lên dăm hạt mầm xanh.

Sơn động hun hút.

Tiếng kêu loài chim nhỏ ấy không cách nào truyền đến chốn thâm sâu bên trong sơn động.

Nơi xa xăm ấy có một khối hàn băng nghìn năm, trong lớp băng dày còn lập lòe một bóng tuyết ảnh.

Năm đến năm đi, hoa nở hoa tàn. Xuân, hạ, thu, đông, năm qua rồi năm lại…

Bóng dáng bên trong lớp băng ấy đã dần dần rõ ràng.

Y cử động thật chậm rãi, hé nở một nụ cười, nụ cười đẹp đến mức dường như có thể dung hòa cả băng tuyết.

Năm đến năm đi, hoa nở hoa tàn. Xuân, hạ, thu, đông, năm qua rồi năm lại…

Khối hàn băng ngàn năm ấy đã vỡ tan.

Con người tuyệt mỹ trong lớp băng ấy mở mắt ra.

Thời khắc này.

Y nghe thấy một giọng nói: “Nàng vĩnh viễn sẽ không yêu ngươi đâu!”- “

One thought on “LIỆT HỎA NHƯ CA ( HOÀN)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s